Nay đã chính thức sang tuổi 30, đã đi được 1/3 cuộc đời rồi nhỉ. Nhớ lại 10 năm trước vẫn là sinh viên với những hoài bão ước mơ to lớn.
Sau bao nhiêu năm vùi dập thì thực tế hơn nhiều. Có khi lại chuyển qua thực dụng. Kể cũng may mắn, khi ra trường làm trái nghành không liên quan về IT đã học nhưng cũng vận dụng được 1 số kiến thức.
Lê lết từ lương 3 củ 7 ở cty đầu tiên. Lên được 4 củ 2 không bao lâu thì cũng đi.
Qua cty mới chỉ dám gọi lương 4 củ 5 mà thôi. Thời điểm cách cái lời hứa 10 củ thời còn đi học thì thấy mức lương xa xôi quá.
Nhưng ai lại ngờ lại có job làm thêm. Thế là đạt được tổng thu nhập 10 củ chỉ sau vài năm ra trường. Cứ nghĩ năm 26 năm của lời hứa hẹn 4 năm sẽ được thực hiện. Như vẫn chưa được.
Thôi thì dây dưa thêm 2 năm nữa. Ngẫm cũng ngu, phũ ra mặt thế mà cứ ko buông haha. Tới khi hỏi trực tiếp cho ngày chốt thì bơ cho cả tuần sau mới nói lời từ chối.
Nhiều khi tự hỏi lúc trẻ mà chịu quan sát để ý bớt ngu hơn giờ có khi tiết kiệm được kha khá cho mấy ca không có cửa mà cứ cố chấp. Nhiều lúc thấy cũng trớ trêu thích ai thì nếu như chưa có người yêu thì cũng loại mình, hoặc ko loại mình thì cũng đã có người yêu rồi.
Sau 10 năm thì kiếm mòn con mắt người yêu vẫn chưa thấy đâu. Y chang như cái bài hát bên dưới:
Coi phim Mắt Biếc lại thấy hình ảnh sự ngu của mình :v
Nhiều lúc chẳng muốn tìm nữa. Nhưng mong ước có 1 gia đình cho bản thân vẫn thôi thúc cố đi mà tìm.
Luyến tiếc trong 10 năm qua có lẽ chưa ra gặp mặt trực tiếp được người con gái ở Hà Nội đã giúp có mình tinh thần trong giai đoạn chán trường ở cấp 3.
Luyến tiếc về sức khỏe đã không còn được như xưa. Có dấu hiệu không đi khám, cứ để đó và lãnh hậu quả.
Luyến tiếc bản thân sao không dứt khoát hơn, đỡ không lãng phí thời gian vô ích.
Luyến tiếc sao không đi hỏi chính chủ lúc mới vô cty thế nào mà đi nghe giang hồ đồn.
Luyến tiếc đã gặp nhau muộn quá…
ĐI làm cũng 7 năm rồi. 1 năm 1 tháng 1 ngày tại cty vé máy bay cũ. 6 năm còn lại tại 1 công ty bây giờ. Làm từ lúc nó còn nhỏ đến trở thành 1 trang thương mại điện tử xuyên biên giới nổi tiếng. Người đến người đi cũng nhiều.
Có lúc nghĩ đây sẽ là cty mình ở đến hết. Nhưng thời gian trôi qua thì ý nghĩa đó có vẻ không còn đúng nữa. Có lẽ tới lúc phù hợp sẽ ra đi thôi, vì không còn gì để cảm thấy có thể phát triển nữa.
Khởi đầu của tuổi 30 hy vọng mọi thứ sẽ như lời chúc của tấm thiệp này:

Cảm ơn lời chúc của chủ nhân tấm thiệp.
Để lại một bình luận