Sài Gòn 23h50 Ngày 21/12/2019
Nay là sinh nhật của người mình gọi là sét đánh. Từ sáng mình đã gửi lời chúc, chính xác là lúc 9h15. Nay đã gần 12h đêm rồi. Vẫn ko 1 tin nhắn phản hồi. Thực ra mình cũng dự tính kết quả thế rồi. Chỉ cố cho đủ 3 lần rồi thôi.
Lần trước sinh nhật mình không thấy gửi lời chúc. Mình tự huyễn hoặc bản thân là người đó quên hay quá bận.
Gần đây mình tìm cách để rủ đi ăn, nhầm mục đích để đưa quà sinh nhật sớm. Bị truy hỏi đủ kiểu, buộc phải khai lý do ra. Mà khai ra còn gì bất ngờ nữa. Và chốt hạ là không đi.
Nay thì 1 sự im lặng đáng sợ. Tính ra là 3 lần rồi. Bạn bè, đồng nghiệp thì kêu bỏ đi =)). Cố cũng cả năm rồi, thôi từ bỏ thôi. Vì càng nhìn mấy tình huống này lại thấy giống ca mà mình mất cả 4 năm. Một bên cứ hỏi cứ rủ, một bên tìm lý do thoái thác để khỏi gặp mình, khỏi đi.
Thôi lại 1 ca có duyên không phận nữa rồi. Càng già lãng mạn càng mất đi. H ai đối xử mình ra sao thì mình sẽ đáp lại như vậy thôi. Xưa cứ đem hết cả lòng ra rồi chẳng đc gì ngoài những phũ phàng.
Để lại một bình luận